Từng cơn gió mùa ùa về trên mái phố, khi đặt bàn tay lên khung cửa kính em đã cảm nhận hết sự buốt giá thấm vào da thịt. Bước những bước thật chậm đi về miền viễn phố, nơi em tin rằng có ngày ta sẽ gặp lại nhau. Những kỷ niệm xưa cũ lại hiện về trong giấc mơ hạnh phúc.

Nơi góc phố nhỏ, anh dịu dàng nắm bàn tayem, khoác lên vai em chiếc khăn quàng ấm áp, khắc sâu vào em một khoảng bình yên hòa tan trong gió lạnh của mùa đông. Nép vào bờ vai anh em thấy niềm hạnh phúc ngập tràn.
Thế nhưng, duyên phận trớ trêu, thời gian đã không còn kéo dài những dư vị của tình nồng ấm thì anh đã bỏ lại em mà đi xa mãi về một phương trời khác.Em dường như khuỵ ngã giữa dòng đời, vắng anh một mình em đi về trong giá lạnh.Em yếu đuối bước những bước chông chênh để tìm lại những dư vị ngọt ngào và bóng hình của anh.https://evan.vn/tam-su/dau-roi-tron-ven-mot-tinh-yeu-11750.html
Comments
Post a Comment